giá áo túi cơm
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Thành ngữ:
- Chỉ người vô dụng, hèn kém: "Giá áo túi cơm" là một thành ngữ dùng để mỉa mai, chê bai một người không có năng lực, chẳng làm nên trò trống gì, chỉ biết ăn bám hoặc sống vô ích.
Ví dụ sử dụng
- Thành ngữ:
- Hắn ta chẳng làm được việc gì ra hồn, đúng là đồ giá áo túi cơm. (Anh ta chẳng làm được việc gì đàng hoàng, đúng là kẻ vô dụng.)
- Đừng có mà trở thành cái giá áo túi cơm trong nhà, phải biết tự lập. (Đừng trở thành kẻ vô dụng trong gia đình, phải biết tự lập.)
Các cách sử dụng nâng cao
- Thành ngữ này thường được dùng với sắc thái mạnh, có tính chất xúc phạm hoặc châm biếm sâu sắc, nên cần thận trọng khi sử dụng.
- Cả đời chỉ biết ngồi không ăn bám, đúng là phường giá áo túi cơm. (Cả đời chỉ biết ngồi không ăn bám, đúng là hạng người vô dụng.)
Biến thể và từ gần giống
- Đồ vô tích sự: Chỉ người không làm nên việc gì có ích.
- Đồ ăn hại: Chỉ người chỉ biết tiêu tốn, ăn bám mà không đóng góp được gì.
Từ đồng nghĩa
- Kẻ bất tài: Người không có tài năng, năng lực.
- Kẻ vô dụng: Người không có ích lợi, giá trị.
- Đồ thừa thãi: Vật hoặc người không cần thiết, không có tác dụng.
Giải thích nguồn gốc
- Thành ngữ này có nguồn gốc từ hình ảnh cụ thể: "giá áo" (vật dùng để mắc áo) và "túi cơm" (vật dùng để đựng cơm). Cả hai đều là những đồ vật thụ động, chỉ có chức năng chứa đựng hoặc treo móc một cách đơn giản, không thể tự hoạt động hay sáng tạo. Khi ví con người với chúng, ý nói người đó cũng thụ động, vô tri, chỉ tồn tại cho có, giống như một công cụ đơn giản và vô hồn.
- cái giá để mắc áo, cái túi để đựng cơm ý nói người vô dụng hèn kém